<<Lexicon
Nguồn: https://courses.aynrand.org/lexicon/productiveness/
Phẩm hạnh Sản-xuất-sáng-tạo là công nhận sự thật rằng hoạt-động sản-xuất-sáng-tạo là quá trình mà nhờ đó trí óc con người duy trì sự sống của bản thân, là quá trình giải phóng con người khỏi sự ép buộc phải điều chỉnh bản thân theo hoàn cảnh, giống như tất cả các loài động vật vẫn làm, và cho mình sức mạnh để điều chỉnh hoàn cảnh theo bản thân. Hoạt-động sản-xuất-sáng-tạo là con đường đạt được thành tựu không giới hạn của con người và đòi hỏi những tố chất nhân cách cao nhất: năng lực sáng tạo, tham vọng, khả năng tự khẳng định, sự từ chối chịu đựng những thảm họa được-mặc-nhiên-chấp-nhận [tức là, xây dựng lại bằng hoạt-động sáng-tạo], sự cống hiến cho mục tiêu tái định hình cuộc đời theo quan niệm giá trị của bản thân. “Hoạt-động sản-xuất-sáng-tạo” không có nghĩa là thực thi một cách vô định những tác vụ của công việc nào đó. Nó có nghĩa là hoạt động được-lựa-chọn một cách có ý thức đối với sự nghiệp sáng-tạo, ở bất kỳ lĩnh vực nỗ lực có lý trí nào, dù vĩ đại hay khiêm tốn, ở bất kỳ trình độ năng lực nào. Ở đây, về mặt đạo đức, nó không liên quan đến việc năng lực của một người ở mức độ nào, hay quy mô hành động của anh ta ra sao, mà là việc sử dụng tâm trí trọn vẹn nhất và có mục đích nhất.
Bài viết: Đạo đức học Khách quan luận (The Objectivist Ethics)
Tựa sách: The Virtue of Selfishness (Phẩm hạnh vị kỷ)
Sản-xuất-sáng-tạo là việc bản thân chấp nhận quy chuẩn đạo đức, là công nhận sự thật rằng bản thân chọn sống – rằng hoạt-động sản-xuất-sáng-tạo là quá trình mà nhờ đó ý thức của con người kiểm soát sự tồn tại của mình, một quá trình liên tục tích lũy tri thức và định hình vật chất theo mục đích của bản thân, chuyển một ý tưởng thành dạng thức vật chất, tái tạo cuộc đời theo quan niệm giá trị của bản thân – rằng tất cả hoạt động đều là công việc sáng tạo nếu được thực hiện bởi một tâm trí có-tư-duy, và không có công việc nào là sáng tạo nếu được thực hiện bởi một kẻ đầu óc rỗng tuếch, lặp đi lặp lại một lối mòn đã học được từ người khác, trong trạng thái tê liệt ý thức thiếu khả năng phán xét – rằng công việc của mình tùy thuộc vào lựa chọn của bản thân, và sự lựa chọn cũng rộng như tâm trí của mình vậy, rằng bản thân đã chạm đến mức khả dĩ cao nhất và bất cứ điều gì kém hơn sẽ không còn xứng đáng với phẩm giá con người – rằng lừa dối bản thân để bước vào một công việc vượt hơn khả năng tâm trí của mình có thể xử lý là trở thành một loài vượn bị nỗi sợ gặm nhấm, sống nhờ vào những động tác vay mượn và thời gian vay mượn, còn ổn định với một công việc không cần tới khả năng hoạt động toàn diện của tâm trí là cắt đi động lực của bản thân và tự kết án mình bằng một loại chuyển động khác: phân rã – rằng công việc của mình là quá trình đạt được các giá trị của bản thân, và đánh mất tham vọng đối với giá trị là đánh mất khát vọng sống – rằng cơ thể mình là một cỗ máy, nhưng tâm trí mới là người điều khiển nó, và bản thân phải đi xa đến mức mà tâm trí có thể đưa mình tới, lấy thành tựu làm mục tiêu cho con đường đó – rằng kẻ không-có-mục-đích chẳng khác gì một cỗ máy tuột dốc phải hứng chịu va chạm của bất kỳ tảng đá nào rồi đâm vào một rãnh sâu ngẫu nhiên đầu tiên nào đó, rằng kẻ bóp nghẹt tâm trí mình chỉ như một cỗ máy chết động cơ đang từ từ rỉ sét, rằng kẻ phó mặc đường hướng của mình cho nhà lãnh đạo chỉ là một xác tàu bị kéo về đống phế liệu, và kẻ biến người khác thành mục tiêu của bản thân chỉ là một kẻ-đi-nhờ mà không tài xế nào chấp nhận – rằng công việc của bản thân chính là mục đích của cuộc đời mình, và mình phải tăng tốc vượt qua bất kỳ kẻ sát nhân nào tự cho hắn quyền cản trở, rằng mọi giá trị bản thân có thể tìm thấy bên ngoài công việc, bất kỳ lòng trung thành hay tình yêu nào khác, chỉ có thể là những hành khách mà mình chọn để đi chung trên hành trình của bản thân và đó phải là những hành khách tự đi bằng sức lực của họ theo cùng hướng.
Bài viết: Galt’s Speech (Phát biểu của Galt)
Tựa sách: For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)
Hoạt-động sản-suất-sáng-tạo là mục đích trung tâm trong cuộc đời của một con người có-lý-trí, là giá trị trung tâm hợp nhất và xác định thứ bậc của tất cả những giá trị khác. Lý trí là căn nguyên, là điều kiện tiên quyết đối với hoạt-động sản-suất-sáng-tạo – còn Kiêu hãnh chính là kết quả.
Bài viết: Đạo đức học Khách quan luận (The Objectivist Ethics)
Tựa sách: The Virtue of Selfishness (Phẩm hạnh vị kỷ)
<<Trở lại danh mục thuật ngữ>>