Artistic Creation (Sáng tạo nghệ thuật)

<<Lexicon

Nguồn: https://courses.aynrand.org/lexicon/artistic-creation/


Đối với vai trò của cảm xúc trong nghệ thuật và cơ chế tiềm thức vốn là yếu tố hợp nhất cả trong sáng tạo nghệ thuật và hưởng ứng của con người đối với nghệ thuật, chúng liên quan đến một hiện tượng tâm lý mà chúng ta gọi là cảm-thức-sống. Cảm-thức-sống là thể tương đương với siêu hình học ở cấp độ tiền-nhận-thức, là sự đánh giá phức hợp theo tiềm thức, thuộc về cảm xúc, về con người và về tồn tại.

Bài viết: Nhận-thức-luận-tâm-lý về Nghệ thuật (The Psycho-Epistemology of Art)
Tựa sách:
Tuyên ngôn Lãng mạn (The Romantic Manifesto)


Chính cảm-thức-sống của người nghệ sĩ kiểm soát và hợp nhất tác phẩm của anh ta, điều hướng vô số lựa chọn mà anh ta phải chọn, từ việc chọn đề tài cho đến các chi tiết tinh vi nhất của phong cách. Chính cảm-thức-sống của người xem hay người đọc sẽ hồi đáp tác phẩm nghệ thuật bằng một phản ứng phức tạp nhưng vô-thức, khi chấp nhận và tán thành, hoặc từ chối và lên án.

Bài viết: Nghệ thuật và Cảm-thức-sống (Art and Sense of Life)
Tựa sách:
Tuyên ngôn Lãng mạn (The Romantic Manifesto)


Quá trình truyền đạt nhận-thức-luận-tâm-lý giữa một người nghệ sĩ và một người thưởng thức diễn ra như sau: Người nghệ sĩ bắt đầu với việc cụ thể hóa một khái niệm trừu tượng rộng lớn, để biến nó thành hiện thực bằng các chi tiết thích hợp; người thưởng thức nhận biết các chi tiết, hợp nhất chúng và nắm bắt khái niệm trừu tượng mà chúng phát xuất, rồi nhờ vậy, hoàn thành vòng tuần hoàn. Nói một cách ẩn dụ, quá trình sáng tạo giống như một quá trình diễn dịch; quá trình thưởng thức giống như một quá trình quy nạp.

Điều này không có nghĩa rằng truyền đạt là mục đích chính của một người nghệ sĩ: Mục đích chính của người nghệ sĩ là hiện thực hóa quan điểm của mình về con người và về sự tồn tại; nhưng để làm được điều đó, người nghệ sĩ phải chuyển nó thành các thuật ngữ khách quan (như vậy mới có thể truyền đạt).

Bài viết: Nghệ thuật và Cảm-thức-sống (Art and Sense of Life)
Tựa sách:
Tuyên ngôn Lãng mạn (The Romantic Manifesto)


Một người nghệ sĩ không làm giả thực tại — người nghệ sĩ cách điệu nó. Người nghệ sĩ chọn những khía cạnh của sự tồn tại mà bản thân cho là có ý nghĩa về mặt siêu hình học – rồi bằng cách phân tách và nhấn mạnh chúng, bằng cách loại trừ những điều vô nghĩa và ngẫu nhiên, người nghệ sĩ đưa ra quan điểm của bản thân về sự tồn tại. Các khái niệm của người nghệ sĩ không bị tách rời khỏi các sự thật trong thực tại — chúng là các khái niệm hợp nhất những sự thật và sự đánh giá về mặt siêu hình của người nghệ sĩ đối với những sự thật đó. Lựa chọn của người nghệ sĩ hợp thành đánh giá của bản thân: Mọi thứ bao hàm trong một tác phẩm nghệ thuật – từ chủ đề, chủ thể, đến nét cọ hoặc từ mô tả – đều có ý nghĩa siêu hình học chỉ bởi sự thật là chúng được đưa vào, đủ quan trọng để đưa vào.

Người nghệ sĩ (ví dụ, các nhà điêu khắc thời Hy Lạp cổ đại) thể hiện con người với hình tượng như một vị thần; họ biết sự thật rằng con người có thể bị tàn tật, bệnh hoạn hay bất lực; nhưng họ cho rằng những trạng thái này là thứ yếu, không liên quan đến bản chất cốt yếu của con người – nên họ cứ thể hiện một nhân vật là hiện thân của sức mạnh, vẻ đẹp, trí thông minh, sự tự tin, như là trạng thái tự nhiên, phù hợp của con người.

Bài viết: Nghệ thuật và Cảm-thức-sống (Art and Sense of Life)
Tựa sách:
Tuyên ngôn Lãng mạn (The Romantic Manifesto)


<<Trở lại danh mục thuật ngữ>>

Bình luận về bài viết này