Creators (Nhà sáng tạo)

<<Lexicon

Nguồn: https://courses.aynrand.org/lexicon/creators/


Suốt nhiều thế kỷ, đã có những người đặt những bước đầu tiên trên những con đường mới mà chẳng được trang bị gì ngoài tầm nhìn của bản thân họ. Mục tiêu của họ khác nhau, nhưng tất cả đều có điểm chung: bước chân của họ là bước chân đầu tiên, con đường của họ là con đường mới mẻ, tầm nhìn của họ không hề vay mượn ai và phản ứng mà họ nhận được là sự căm ghét. Các nhà sáng tạo vĩ đại – các nhà tư tưởng, nghệ sĩ, nhà khoa học, nhà phát minh – đã đơn độc chống chọi với những người cùng thời. Mọi tư tưởng mới mẻ, vĩ đại đều bị chống đối. Mọi phát minh mới mẻ, vĩ đại đều bị lên án. Động cơ (mô tơ) đầu tiên bị coi là ngu ngốc. Máy bay bị coi là không tưởng. Máy dệt điện bị coi là thứ quỷ quái. Phương pháp gây mê bị coi là tội lỗi. Nhưng những người, với tầm nhìn không vay mượn, đã không ngừng tiến về phía trước. Họ đã chiến đấu, họ đã đau khổ và họ đã phải trả giá. Nhưng họ đã chiến thắng.

Không nhà sáng tạo nào bị thôi thúc bởi khát khao được phục vụ đồng loại của mình, vì chính đồng loại của anh ta đã chối bỏ món quà anh ta tặng và vì món quà đó đã phá hủy lề thói biếng nhác trong đời sống của những đồng loại đó. Động cơ duy nhất của nhà sáng tạo là lẽ phải. Lẽ phải của riêng anh, và lao động của riêng anh để đạt được lẽ phải theo cách của riêng mình. Mục tiêu và cuộc đời anh nằm ở một bản giao hưởng, một cuốn sách, một cỗ máy, một triết lý, một chiếc máy bay hay một tòa nhà. Nó không nằm ở những người nghe nhạc, người đọc sách, người vận hành máy, người tin tưởng trường phái triết học, người đi bay hay người sinh sống trong ngôi nhà mà anh đã tạo ra. Sự sáng tạo, chứ không phải những người sử dụng nó. Sự sáng tạo, chứ không phải lợi ích mà người khác được hưởng từ sự sáng tạo đó. Sự sáng tạo đã hình thành lẽ phải của nhà sáng tạo. Anh đặt lẽ phải của mình trên hết thảy mọi thứ và chống lại tất cả loài người.

Tầm nhìn, sức mạnh, và lòng dũng cảm của anh xuất phát từ chính linh hồn mình. Và, linh hồn của một người lại là cái-tôi (self) của mình. Cái-tôi đó chính là ý thức của bản thân. Cái-tôi có chức năng tư duy, cảm giác, phán xét, và hành động.

Những nhà sáng tạo luôn có cái-tôi. Đó là toàn bộ bí mật về sức mạnh của họ – tức là, cái-tôi tự-lập, tự thúc đẩy, tự tái tạo. Cái-tôi là nguyên nhân đầu tiên, là nguồn năng lượng, là sinh lực, là khởi nguồn cho tất cả (Prime Mover). Nhà sáng tạo không phục vụ cho thứ gì và không phục vụ cho bất cứ ai khác. Anh ta sống vì chính bản thân mình.

Và chỉ bằng cách sống cho chính mình, nhà sáng tạo mới có thể đạt được những vinh quang của nhân loại. Đó chính là bản chất của thành tựu.

Bài viết:The Soul of an Individualist (Linh hồn của một cá nhân)
Tựa sách:
For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)


Chúng ta thừa hưởng những sản phẩm tư duy của người khác. Chúng ta thừa hưởng bánh xe. Chúng ta tạo ra một chiếc xe thô sơ. Xe thô sơ trở thành xe ô tô. Ô tô trở thành máy bay. Nhưng trong suốt quá trình ấy, những gì chúng ta nhận được từ người khác chỉ là sản phẩm cuối cùng trong quá trình tư duy của họ. Cái động cơ thúc đẩy chính là năng lực sáng tạo, lấy sản phẩm cuối cùng ấy làm nguyên liệu, sử dụng nó và sáng tạo sản phẩm mới. Năng lực sáng tạo này không thể cho hay nhận, không thể chia sẻ hay mượn. Nó thuộc về những cá nhân đơn lẻ. Sản phẩm mà năng lực sáng tạo làm ra, là tài sản của nhà sáng tạo. Loài người học hỏi lẫn nhau. Nhưng tất cả sự học chỉ là việc trao đổi nguyên vật liệu. Không ai có thể cho người khác khả năng tư duy. Thế mà khả năng tư duy đó lại là phương tiện tồn tại duy nhất của loài người.

Bài viết:The Soul of an Individualist (Linh hồn của một cá nhân)
Tựa sách:
For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)


Nhu cầu cơ bản của nhà sáng tạo là sự độc lập. Một trí óc biết lý luận không thể hoạt động dưới bất kỳ hình thức cưỡng bức nào. Nó không thể bị kiềm hãm, hy sinh hay phụ thuộc vào bất kỳ sự suy xét nào. Nó đòi hỏi sự độc lập hoàn toàn trong chức năng lẫn động cơ. Đối với một nhà sáng tạo, tất cả các mối quan hệ với con người đều là thứ yếu.

Bài viết:The Soul of an Individualist (Linh hồn của một cá nhân)
Tựa sách:
For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)


Loài người đã được dạy rằng phẩm hạnh tối cao không phải đạt được, mà là cho đi. Tuy nhiên, người ta không thể cho đi cái đã không được tạo ra. Đầu tiên phải sáng tạo, sau đó mới phân phối – nếu không, sẽ không có gì để phân phối. Nhu cầu của nhà sáng tạo phải đi trước nhu cầu của bất kỳ người thụ hưởng có thể có nào đó. Thế nhưng chúng ta lại được dạy phải ngưỡng mộ những kẻ thứ sinh sống bám – những kẻ phân phát những món quà mà hắn không tạo ra, lại đặt mình cao hơn người đã tạo ra những món quà ấy. Chúng ta ca ngợi một hành động từ thiện. Chúng ta lại nhún vai coi khinh một nỗ lực thành tựu.

Bài viết:The Soul of an Individualist (Linh hồn của một cá nhân)
Tựa sách:
For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)


Loài người được dạy rằng đồng thuận với người khác là một phẩm hạnh. Nhưng nhà sáng tạo lại bất đồng. Loài người được dạy rằng bơi theo dòng chảy là một phẩm hạnh. Nhưng nhà sáng tạo lại bơi ngược dòng. Loài người được dạy rằng đứng tụ họp cùng nhau là một phẩm hạnh. Nhưng nhà sáng tạo lại đứng một mình.

Loài người được dạy rằng cái-tôi đồng nghĩa với cái ác, và vị-tha là phẩm hạnh lý tưởng. Nhưng nhà sáng tạo lại là người vị kỷ theo nghĩa tuyệt đối, còn người vị tha là người không tư duy, không cảm nhận, không phán xét và không hành động. Những điều này lại là những chức năng của cái-tôi.

Bài viết:The Soul of an Individualist (Linh hồn của một cá nhân)
Tựa sách:
For the New Intellectual (Dành cho Trí thức mới)


<<Trở lại danh mục thuật ngữ>>

Bình luận về bài viết này